Chiếc hộp đựng tro cốt đã trống rỗng. Tổ tiên đang đi đòi lại thân xác.

Thầy Lâm không thích trời mưa.

Nhất là kiểu mưa dầm dề, lạnh lẽo kéo dài cả tuần ở vùng đồi núi này. Mưa khiến những khớp xương già nua của ông nhức mỏi. Nhưng quan trọng hơn, mưa làm mùi ẩm mốc trong căn nhà gỗ nhỏ của ông trở nên nồng nặc hơn.

Ông đang ngồi trong căn phòng nhỏ dùng làm nơi thờ tự. Gian phòng tối, chỉ có ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu đặt trước bài vị sư phụ ông. Thầy Lâm dùng một tấm vải lụa mềm, màu vàng nghệ, tỉ mỉ lau từng món đồ nghề của mình.

Bộ đồ nghề không nhiều, nhưng đều là đồ cổ. Một cái chuông đồng nhỏ, cầm nặng trịch, khắc đầy những ký tự cổ mà giờ không ai còn đọc được. Một tấm gương bát quái bằng đồng, mặt gương đã mờ theo thời gian nhưng vẫn lạnh như đá. Vài cây bút lông làm từ lông chồn núi. Và một thỏi son đỏ thẫm, khô quắc.

Ông lau kỹ nhất là cái chuông đồng. Ông tin rằng âm thanh của nó có thể trấn áp được mọi thứ bất tuân.

Tiếng mưa bên ngoài vẫn đều đặn. Rả rích.

Thầy Lâm đã sống một mình ở đây gần hai mươi năm. Kể từ cái đêm đó. Cái đêm ông thất bại, cái đêm mà sự kiêu ngạo vào kiến thức phong ấn của ông đã phải trả giá bằng mạng sống của người đệ tử duy nhất.

Ông cố xua đi ký ức đó.

Ông đã phong ấn nó lại, giống như cách ông vẫn làm với những thứ quấy phá khác. Ông tự nhủ rằng mình đã nghỉ hưu. Ông không còn nợ nần gì với thế gian này nữa.

Tiếng gõ cửa vang lên, nặng nề và đột ngột, cắt đứt dòng suy nghĩ của ông.

Tiếng gõ không giống như người dân làng bình thường. Họ biết tính ông, sẽ không ai dám đến tìm ông vào giờ này, trong một đêm mưa thế này. Tiếng gõ cửa này mang một sự thúc ép.

Thầy Lâm đặt cái chuông xuống. Ông không đứng dậy ngay. Ông lắng nghe.

Tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này mạnh hơn.

Ông thở dài, cái lạnh chạy dọc sống lưng. Ông biết, sự yên tĩnh của mình đã kết thúc.

Cánh cửa gỗ nặng nề cọt kẹt mở ra.

Bên ngoài, màn mưa trắng xóa, một người đàn ông đứng đó. Ông ta không cầm ô. Nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh, khắc khổ, dù ông ta mặc một bộ vest đắt tiền, thứ không thuộc về nơi này. Một chiếc xe hơi màu đen, sang trọng, đậu cách đó không xa, ánh đèn pha mờ mờ trong mưa.

Người đàn ông đó khoảng ngoài năm mươi. Vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt lộ rõ sự sợ hãi, một sự sợ hãi đã bị dồn nén quá lâu.

“Thầy Lâm?” Giọng ông ta khàn đặc.

Thầy Lâm chỉ gật đầu, đứng nép mình trong bóng tối của căn nhà.

“Tôi là Phát. Nguyễn Văn Phát.” Ông ta nói, như thể cái tên đó phải có ý nghĩa gì đó với Thầy Lâm.

Thầy Lâm không mời ông ta vào. “Tôi không còn nhận việc nữa. Ông tìm nhầm người rồi.”

Ông định đóng cửa.

“Gia tộc họ Nguyễn.” Ông Phát nói nhanh, giọng nói sắc lạnh hơn. “Trên ngọn đồi phía Đông. Sư phụ của ông, thầy Vĩnh, đã nợ gia tộc tôi một lời hứa.”

Bàn tay đang cầm cánh cửa của Thầy Lâm khựng lại.

Cái tên “thầy Vĩnh” là thứ duy nhất có thể lay động ông.

“Tôi không biết về lời hứa nào cả.” Thầy Lâm nói dối. Ông biết. Sư phụ ông từng nhắc qua một lần, về một món nợ ân tình phải trả.

Ông Phát bước qua ngưỡng cửa, mang theo hơi lạnh và mùi mưa ẩm mốc vào căn phòng. Ông ta nhìn thẳng vào mắt Thầy Lâm.

“Tôi không đến đây để nhờ vả.” Giọng ông Phát hạ xuống, gần như thì thầm. “Tôi đến đây để đòi nợ. Thầy Vĩnh đã hứa, nếu gia tộc tôi cần, truyền nhân của ông ấy phải giúp một lần, vô điều kiện.”

Sự kiêu ngạo của Thầy Lâm bị tổn thương. Ông không thích bị ép buộc.

“Việc gì?”

“Khu mộ tổ của gia tộc tôi. Nó bị phá.”

Thầy Lâm gần như bật cười. “Bị phá? Ông gọi tôi đến đây chỉ để trông mộ?”

“Không.” Ông Phát lắc đầu. “Nó không phải bị phá. Nó… Nó đang bị mở ra.”

Sự im lặng bao trùm. Chỉ còn tiếng mưa rơi trên mái lá.

Ông Phát nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở bàn thờ sư phụ của Thầy Lâm. “Nơi đó cần một người biết ‘phong ấn’. Và sư phụ ông nói, ông là người giỏi nhất.”

“Sư phụ tôi đã chết rồi.” Thầy Lâm gằn giọng.

“Nhưng ông thì chưa.” Ông Phát đáp lại, không chút khoan nhượng. “Ông phải đi với tôi. Ngay bây giờ.”

Thầy Lâm nhìn người đàn ông lạ mặt. Ông nhìn bộ đồ nghề của mình đang đặt trên bàn. Cái chuông đồng nằm im lìm, nhưng ông cảm thấy nó đang rung lên nhè nhẹ.

Ông biết mình không có lựa chọn. Món nợ của sư phụ, cũng là món nợ của ông.

“Tôi cần chuẩn bị.”

“Không cần.” Ông Phát ngắt lời. “Mọi thứ ông cần đều đã có ở đó. Chỉ cần ông thôi.”

Thầy Lâm nhặt lấy cây gậy gỗ mun, thứ ông dùng để đi rừng. Ông thổi tắt ngọn đèn dầu trước bài vị sư phụ. Căn phòng chìm vào bóng tối.

“Đi thôi.”

Chiếc xe đen ngòm xé tan màn mưa, lao đi trong đêm. Thầy Lâm ngồi ở ghế sau, im lặng. Ông Phát cũng không nói gì. Không khí trong xe ngột ngạt, còn lạnh lẽo hơn cả cơn mưa bên ngoài.

Xe dừng lại trước cổng một khu biệt thự rộng lớn, nhưng lại được xây dựng ở một nơi hẻo lánh, dưới chân một ngọn đồi trọc. Khu biệt thự tối om, không một ánh đèn, ngoại trừ hai ngọn đèn lồng màu đỏ máu treo trước cổng chính, đung đưa một cách kỳ quái trong gió.

“Những người khác đâu?” Thầy Lâm hỏi.

“Tôi cho họ nghỉ hết rồi.” Giọng ông Phát đều đều. “Họ không cần thiết. Và họ… sợ hãi.”

Ông Phát dẫn Thầy Lâm đi vòng qua khu nhà chính, đi thẳng về phía ngọn đồi phía sau. Lối đi được lát đá, nhưng trơn trượt vì rêu. Mưa đã bắt đầu ngớt, nhưng không khí càng thêm lạnh.

Khu mộ tổ nằm trên đỉnh đồi.

Thầy Lâm cảm nhận được nó trước khi ông nhìn thấy.

Một luồng khí lạnh lẽo, âm u bao trùm lấy ông. Đây không phải là khí lạnh của thời tiết. Đây là khí lạnh của sự tù đọng. Của một thứ gì đó đã bị nhốt lại quá lâu.

Khu mộ không lớn, nhưng được xây dựng rất kiên cố. Một vòng tường đá xanh bao quanh. Ở giữa là một ngôi mộ chính, được làm bằng một khối đá xanh nguyên khối, khổng lồ. Không có bia mộ, không có tên. Chỉ là một khối đá.

Xung quanh khu mộ, mặt đất có màu đen sẫm. Một màu đen kỳ dị, như thể bị nung cháy. Không một ngọn cỏ, không một cái cây nào mọc được trong phạm vi mười mét quanh ngôi mộ.

“Nó đây.” Ông Phát dừng lại, giữ khoảng cách.

Thầy Lâm bước lại gần hơn. Ông đưa tay chạm vào lớp đá xanh của ngôi mộ. Lạnh. Lạnh buốt.

Và ông nhìn thấy chúng.

Những vết nứt.

Không phải là vết nứt do thời gian. Chúng còn rất mới. Vết nứt chạy dọc thân mộ, như những mạch máu đen ngòm.

“Ông nói nó bị phá.” Thầy Lâm nhìn ông Phát.

“Nhìn đi.” Ông Phát chỉ vào mặt đá.

Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua mây, Thầy Lâm thấy những ký hiệu được vẽ bằng thứ gì đó màu đỏ sẫm, đã khô lại. Máu. Máu động vật.

Những ký hiệu này… Thầy Lâm nhận ra chúng. Ông đã từng thấy chúng trong những cuốn sách cổ của sư phụ.

Đây không phải là ký hiệu phá hoại.

Đây là một phần của nghi thức “Triệu hồi”. Một nghi thức bị cấm, dùng để gọi những thứ không nên được gọi.

Nhưng có gì đó sai sai. Các ký hiệu bị vẽ ngược. Nét vẽ run rẩy, như thể người vẽ đang vô cùng sợ hãi, hoặc… đang cố gắng làm một điều ngược lại.

“Ai đã làm việc này?” Thầy Lâm hỏi.

“Tôi không biết.” Ông Phát nói dối. Thầy Lâm biết ông ta nói dối. “Tôi phát hiện ra vài tuần trước. Cứ vài đêm, chúng lại xuất hiện. Tôi cho người lau đi, chúng lại xuất hiện lại.”

Thầy Lâm quỳ xuống, quan sát kỹ hơn. Ông đưa ngón tay miết nhẹ vào khe nứt trên tảng đá.

Ngón tay ông chạm phải một thứ gì đó. Mềm, và dài.

Ông kéo nó ra.

Một sợi tóc. Một sợi tóc đen, dài, và còn rất mới. Nó được quấn quanh một mảnh xương động vật nhỏ, được giấu kỹ trong khe nứt.

Thầy Lâm nắm chặt sợi tóc trong lòng bàn tay. Ông đứng dậy, nhìn ông Phát.

“Ông đã không nói hết sự thật.”

“Tôi…” Ông Phát ngập ngừng.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên.

Một tiếng cào cấu.

Khô khốc. Như móng tay cào vào mặt trong của tảng đá.

Tiếng động phát ra từ bên trong ngôi mộ.

Tiếng động đó khiến ông Phát lùi lại một bước, mặt tái đi.

Nhưng Thầy Lâm thì không. Ông đứng im, lắng nghe. Sự kiêu ngạo của một bậc thầy trấn yểm trỗi dậy, lấn át nỗi sợ hãi ban đầu. Cả đời ông, ông chưa từng gặp thứ gì mà ông không thể “khóa” lại.

Tiếng cào cấu. Đều đặn. Nhịp nhàng.

Nó không giống tiếng động vật. Nó có ý thức. Nó biết có người đang lắng nghe.

“Nó vẫn luôn như vậy sao?” Thầy Lâm hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.

“Không.” Ông Phát run rẩy. “Đây là lần đầu tiên… nó phát ra tiếng động. Trước đây chỉ có những ký hiệu.”

Điều này có nghĩa là “Nó” đang mạnh lên. Hoặc, sự xuất hiện của Thầy Lâm đã kích động nó.

“Tôi cần một căn phòng.” Thầy Lâm ra lệnh. “Một căn phòng yên tĩnh, có thể nhìn thẳng ra khu mộ này. Và mang đồ nghề của tôi tới đây.”

“Đồ nghề gì?”

“Ông nói mọi thứ tôi cần đều đã có.”

Ánh mắt ông Phát chợt lóe lên. “À… vâng. Sư phụ ông đã để lại một cái hòm ở đây. Rất lâu rồi. Chúng tôi không bao giờ dám mở nó.”

Thầy Lâm gật đầu. Sư phụ ông đã tính toán trước cả việc này.

Căn phòng ông Phát sắp xếp cho Thầy Lâm nằm ở tầng hai của khu biệt thự, cửa sổ lớn bằng kính nhìn thẳng ra ngọn đồi trọc. Từ đây, ngôi mộ đá xanh hiện lên rõ mồn một dưới ánh trăng mờ.

Một người giúp việc già, mặt không còn giọt máu, mang cái hòm gỗ vào. Bà ta đặt mạnh cái hòm xuống sàn rồi lùi vội ra ngoài, gần như là chạy, không dám nhìn vào mắt Thầy Lâm hay ngôi mộ ngoài cửa sổ.

Cái hòm không khóa.

Thầy Lâm mở nắp. Bên trong không phải là chuông hay gương đồng. Nó chứa những thứ mà sư phụ ông cấm ông dùng.

Một cuộn dây gai dính máu khô. Một lọ mực làm từ tro cốt. Và một con dao găm bằng xương, cán được bọc bằng da rắn.

Đây không phải là đồ nghề để “phong ấn”. Đây là đồ nghề để “trấn yểm”. Một sự khác biệt mà chỉ người trong nghề mới hiểu. Phong ấn là khóa lại. Trấn yểm… là đàn áp bằng bạo lực.

Thầy Lâm cau mày. Sư phụ ông biết thứ ở dưới mộ là gì, và ông ấy đã chuẩn bị cho một cuộc chiến.

Ông đặt con dao xương lên bàn, ngay cạnh cửa sổ. Ông ngồi xuống, khoanh chân, mắt không rời ngôi mộ. Ông Phát đã rời đi, nói rằng sẽ quay lại vào lúc bình minh.

Cả khu biệt thự chìm vào im lặng. Một sự im lặng bệnh hoạn. Không tiếng côn trùng. Không tiếng gió rít qua khe cửa. Như thể mọi âm thanh của sự sống đều đã bị hút cạn.

Thầy Lâm bắt đầu công việc của mình.

Ông không ra ngoài. Ông ngồi ngay trong phòng. Ông lấy lọ mực tro cốt, dùng ngón tay trỏ vẽ lên mặt kính cửa sổ. Những nét vẽ phức tạp, cổ xưa. Một lá bùa “Tĩnh” cỡ lớn, dùng để ngăn cách âm dương, làm dịu đi sự hung hãn.

Ông lẩm nhẩm tụng kinh. Giọng ông đều đều, trầm đục, hòa vào cái tĩnh lặng của căn phòng.

Tiếng cào cấu bên ngoài đã ngừng lại.

Thầy Lâm nghĩ, có lẽ nó cũng chỉ đến thế. Một linh hồn bị giam cầm, cố gắng gây sự chú ý. Ông đã từng xử lý hàng trăm vụ như vậy.

Ông nhắm mắt lại, nhập định, dùng tâm trí của mình để “quét” khu vực.

Ông cảm nhận được sự sợ hãi của ông Phát, đang co ro trong phòng ngủ ở tầng dưới. Ông cảm nhận được sự hoảng loạn của những người giúp việc, dù đã được cho nghỉ nhưng vẫn còn vài người kẹt lại, họ đang tụm lại trong nhà bếp, cầu nguyện.

Và ông cảm nhận được “Nó”.

Nó không phải là một linh hồn.

Khoảnh khắc tâm trí ông chạm vào khu mộ, một luồng khí lạnh như băng xộc thẳng vào não ông.

Nó không phải là một thứ. Nó là nhiều. Rất nhiều.

Ông nghe thấy tiếng thì thầm.

Không phải bằng tai. Mà bằng tâm trí.

Hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau. Tiếng đàn ông, tiếng đàn bà, tiếng trẻ con. Chúng không gào thét. Chúng đang thì thầm.

Chúng thì thầm tên của ông.

“Lâm… Lâm… Ông đến đây làm gì… Ông cũng muốn nhốt chúng tôi sao… Giống như ông ta…”

Thầy Lâm giật mình mở bừng mắt. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

Lá bùa “Tĩnh” ông vừa vẽ trên cửa kính. Nó đang chảy.

Lớp mực tro cốt đen tuyền đang tan ra, chảy thành những vệt dài ngoằn ngoèo trên mặt kính, như thể nó đang khóc ra những giọt nước mắt màu đen.

“Không thể nào.” Thầy Lâm lẩm bẩm. Lá bùa “Tĩnh” không thể bị phá giải dễ dàng như vậy, trừ khi…

Trừ khi thứ ở bên kia không phải là “âm khí”. Nó là một thứ có thực thể. Một thứ có khả năng tác động vật lý.

Ông đứng phắt dậy.

Tiếng cào cấu lại bắt đầu.

Lần này không chỉ ở ngôi mộ. Tiếng cào cấu vang lên từ dưới đất.

Nó đang di chuyển.

Nó đang ở ngay dưới căn biệt thự.

Bỗng nhiên, Thầy Lâm nghe thấy một giọng nói, rõ ràng hơn tất cả. Một giọng nói già nua, đầy căm hận, vang lên ngay bên tai ông, dù trong phòng không có ai.

“Ngươi… cũng giống như hắn. Cũng dùng những thứ đó… Ngươi nghĩ ngươi có thể giữ ta lại sao?”

Thầy Lâm quay phắt lại. Ông nhìn ra cửa sổ.

Ngôi mộ vẫn nằm đó. Im lìm.

Nhưng mặt đất xung quanh nó. Lớp đất đen sẫm… đang chuyển động.

Chúng đang trũng xuống. Như thể đang bị một thứ gì đó khổng lồ ở dưới hút vào.

“Ông Phát!” Thầy Lâm gào lên.

Ông chạy ra khỏi phòng. Ông phải lập đàn. Không phải đàn “Tĩnh”. Mà là đàn “Diệt”.

Ông lao xuống cầu thang. Ông Phát từ phòng ngủ chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu.

“Nó… nó…”

“Chuẩn bị xe! Rời khỏi đây ngay!” Thầy Lâm hét lên, tay nắm chặt con dao xương.

“Không… không thể đi…” Ông Phát lắp bắp. “Chúng ta không thể rời đi. Lời nguyền…”

“Lời nguyền gì?”

Nhưng ông Phát không trả lời. Ông ta chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa chính.

Thầy Lâm nhìn theo.

Bên ngoài, trong màn mưa đã tạnh, khoảng sân trước nhà.

Đất. Đang nứt ra.

Và từ trong những khe nứt đó, những sợi tóc đen, dài, đang trồi lên. Hàng ngàn, hàng vạn sợi tóc, chúng bò lúc nhúc như một đàn rắn, quấn lấy nhau, bao phủ toàn bộ lối ra.

Thầy Lâm nhận ra. Đó là sợi tóc ông tìm thấy ở ngôi mộ.

Họ đã bị bao vây.

Thầy Lâm quay trở lại phòng thờ. Ông không còn vẻ bình thản nữa. Ông phải dùng đến biện pháp cuối cùng. Ông lấy bộ đồ nghề của chính mình ra. Cái chuông đồng, tấm gương bát quái.

Ông phải ra ngoài đó. Ông phải đối mặt trực tiếp với nó.

Ông đá văng cửa chính.

Ngay khi ông bước ra, tiếng thì thầm bao trùm lấy ông.

“Đệ tử của hắn… đệ tử của kẻ đã nhốt chúng ta… Giết hắn…”

Thầy Lâm lắc mạnh đầu, cố gắng giữ tâm trí tỉnh táo. Ông đặt gương bát quái lên một tảng đá, bắt đầu rung chuông.

Tiếng chuông đồng vang lên. Thanh thúy. Mạnh mẽ.

Những sợi tóc đang bò lúc nhúc khựng lại. Tiếng thì thầm nhỏ dần.

Có tác dụng. Thầy Lâm thầm nghĩ. Sự kiêu ngạo lại dâng lên. Ông rót thêm sức mạnh vào tiếng chuông.

Ông tiến về phía khu mộ. Ông phải phong ấn nó lại ngay lập tức.

Ông dán những lá bùa mạnh nhất của mình, được viết bằng son đỏ, lên thẳng khối đá xanh. Ông dán bốn phía. Đông. Tây. Nam. Bắc.

Một cảm giác yên tâm giả tạo quay trở lại. Ông nghĩ mình đã kiểm soát được tình hình.

Ông quay lưng lại, định nói với ông Phát rằng mọi chuyện tạm ổn.

Và rồi…

“Phụt.”

Một tiếng động nhỏ.

Thầy Lâm quay lại.

Những lá bùa ông vừa dán.

Chúng đang tự bốc cháy.

Ngọn lửa không phải màu đỏ. Nó màu xanh lục, lạnh lẽo.

Những lá bùa cháy rụi trong tích tắc, biến thành tro tàn.

Mặt đất rung nhẹ.

Tiếng cào cấu ngừng lại. Tiếng thì thầm cũng ngừng lại.

Một sự im lặng tuyệt đối, đặc quánh bao trùm ngọn đồi. Đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.

Thầy Lâm đứng chết trân. Con dao xương trong tay ông run rẩy.

Toàn bộ kiến thức của ông, sự tự tin của ông, sụp đổ trong khoảnh khắc đó.

Ông đang ở bên ngoài, cố giữ “Nó” ở bên trong.

Nhưng “Nó” đã biết ông ở đây.

Và “Nó” vừa cho ông thấy… bùa của ông là vô dụng.

Sự im lặng kéo dài.

Nó đặc quánh. Nó đè nặng lên không khí, bóp nghẹt mọi âm thanh. Ngọn lửa xanh lục trên đống tro tàn của những lá bùa đã tắt, nhưng mùi lưu huỳnh hôi thối vẫn còn lơ lửng.

Thầy Lâm không nhúc nhích. Lần đầu tiên trong bốn mươi năm hành nghề, ông cảm thấy… bất lực.

Kiến thức của ông. Kinh nghiệm của ông. Tất cả những nghi thức “phong ấn” mà sư phụ ông truyền dạy. Vô dụng. Chúng chỉ như mồi lửa cho một trò đùa quái gở.

“Nó… nó biết…” Giọng ông Phát vang lên, vỡ nát. Ông ta quỳ sụp xuống nền đất ẩm. “Nó biết chúng ta đã thất bại. Hết rồi… Lời hứa đã bị phá vỡ. Tất cả là tại nó!”

“Nó nào?” Thầy Lâm quay phắt lại, sự sợ hãi nhanh chóng biến thành giận dữ. Ông túm lấy cổ áo của ông Phát, lôi ông ta đứng dậy. “Ông Phát! Ông đã giấu tôi điều gì? Lời hứa gì? ‘Nó’ là ai?”

“Tôi… tôi…” Ông Phát không dám nhìn vào mắt Thầy Lâm. Ông ta nhìn chằm chằm vào ngôi mộ đá xanh, giờ đây im lìm một cách đáng sợ.

“NÓI!” Thầy Lâm gầm lên. Tiếng chuông đồng trong tay ông tự động rung lên một tiếng “keng” chói tai, như thể cộng hưởng với cơn thịnh nộ của ông.

“Gia tộc tôi…” Ông Phát líu ríu, nước mắt giàn giụa. “Sự giàu có này… không phải tự nhiên mà có. Tổ tiên tôi… đã lập một giao kèo.”

“Giao kèo với thứ đó?” Thầy Lâm siết chặt tay.

“Đúng… Chúng tôi gọi ‘Nó’ là… Vị Thần Đất.” Ông Phát lắp bắp. “Chúng tôi không thờ phụng. Chúng tôi… nuôi ‘Nó’. Bằng… bằng máu.”

Thầy Lâm cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

“Cứ mỗi hai mươi năm.” Ông Phát tiếp tục, giọng nói gần như cuồng loạn. “Vào đúng ngày này. Gia tộc phải hiến tế. Một… một sinh mạng. Một người được chọn… để giữ ‘Nó’ no đủ. Để giữ ‘Nó’ yên ổn. Để ‘Nó’ ban phước.”

“Hiến tế?” Thầy Lâm buông ông Phát ra. Ông lùi lại. Ông đang giúp đỡ một gia tộc… ăn thịt người.

“Nhưng lần này… Kẻ được chọn… đã trốn thoát!” Ông Phát gào lên. “Con bé đó! Nó đã trốn thoát! Nó đã phá vỡ giao kèo!”

Một tia sét lóe lên trong đầu Thầy Lâm.

Những ký hiệu vẽ ngược. Sợi tóc. Kẻ “phá hoại”.

“Kẻ mà ông gọi là ‘phá hoại’…” Thầy Lâm nói chậm rãi, cố gắng ghép nối các mảnh ghép. “…chính là vật hiến tế?”

“Đúng! Nó không chịu chết! Nó còn quay lại. Nó vẽ những ký hiệu đó! Nó cố gắng… nó cố gắng phá vỡ phong ấn, nó cố gắng giải thoát ‘Nó’ để trả thù chúng tôi!”

Thầy Lâm lắc đầu. “Không. Ông sai rồi.”

“Sao… sao cơ?”

“Những ký hiệu đó không phải để ‘mở’. Chúng là một nghi thức ‘Hủy Giao Kèo’.” Thầy Lâm thì thầm. Ông hiểu rồi. “Cô ta không cố giải thoát ‘Nó’. Cô ta đang cố từ chối ‘Nó’. Cô ta đang phá vỡ nguồn thức ăn của ‘Nó’. Và điều đó…”

Thầy Lâm nhìn về phía ngôi mộ. “…đang làm ‘Nó’ tức giận. Nó đói.”

Sự im lặng đặc quánh bị phá vỡ.

Không phải từ ngôi mộ.

Mà từ phía bìa rừng, ngay rìa khu đất đen nơi cây cối không thể mọc.

Một tiếng hát ru.

Một giọng nữ, trẻ, trong trẻo, nhưng ai oán đến xé lòng.

“À ơi… Gió đưa cây cải về trời… Rau răm ở lại… à ơi… chịu đời đắng cay…”

Cả Thầy Lâm và ông Phát đều đông cứng.

Ông Phát run rẩy chỉ tay. “Nó… nó kìa…”

Dưới ánh trăng mờ ảo, một cô gái trẻ đứng đó. Chắc chỉ khoảng mười chín, hai mươi. Cô mặc một bộ quần áo vải thô, lấm bẩn. Tóc cô dài, đen nhánh, xõa tung trong gió.

Chính là sợi tóc ông tìm thấy trong khe nứt.

Cô gái đứng ngay trên lằn ranh của khu đất đen, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi luồng âm khí chết chóc từ ngôi mộ.

Cô không sợ hãi.

Cô đang nhìn thẳng vào khối đá xanh khổng lồ. Và cô hát.

Tiếng hát của cô như một liều thuốc an thần. Tiếng thì thầm trong đầu Thầy Lâm dịu đi. Nhưng đồng thời, ông cảm thấy mặt đất dưới chân mình đang rung lên ngày một mạnh hơn. Như thể “Nó” đang phản ứng với tiếng hát. “Nó” đang bị kích động bởi sự hiện diện của cô gái.

Cô gái chính là vật hiến tế. Cô là bữa ăn mà “Nó” đang chờ đợi.

“Im đi! Cút đi!” Ông Phát hét lên, nhặt một hòn đá ném về phía cô gái.

Hòn đá bay đến gần cô gái, rồi đột ngột dừng lại giữa không trung, như thể đập vào một bức tường vô hình, và rơi lạch cạch xuống đất.

Cô gái ngừng hát.

Cô chậm rãi quay đầu lại.

Cô nhìn ông Phát. Rồi cô nhìn Thầy Lâm. Đôi mắt cô trong bóng tối, sáng lên một cách kỳ dị.

Và cô mỉm cười.

Một nụ cười không có chút vui vẻ nào. Chỉ có sự khinh bỉ.

“Đến lúc trả rồi.” Giọng cô gái vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng như thể cô đang thì thầm bên tai Thầy Lâm.

Ông Phát ngã ngửa ra sau, lết lùi lại. “Bảo vệ tôi! Thầy! Ông phải bảo vệ tôi! Đó là giao kèo của sư phụ ông!”

Thầy Lâm không để ý đến ông Phát.

Ông nhìn cô gái. Ông nhìn ngôi mộ đang rung lên.

Ông nhận ra, ông không ở đây để “trấn yểm” một con quỷ. Ông đang bị kẹt giữa một con quỷ đang đói… và bữa ăn của nó.

Sự kiêu ngạo của ông biến mất. Thay vào đó là một sự rõ ràng lạnh lùng. Ông không thể phong ấn “Nó”. Ông không thể cứu ông Phát. Ông cũng không thể để cô gái này bị hiến tế.

Nhưng ông cũng không thể để “Nó” thoát ra.

Ông chỉ có một lựa chọn. Ông phải hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông phải biết cô gái này là ai, và cô ta muốn gì.

Ông siết chặt cây gậy gỗ mun trong tay. Bộ đồ nghề của sư phụ ông, con dao xương, đã vô dụng. Bộ đồ nghề của ông, cái chuông đồng, cũng bất lực.

Giờ ông chỉ còn lại chính mình.

“Thầy Lâm! Đừng!” Ông Phát la lên khi thấy Thầy Lâm bắt đầu bước đi.

Thầy Lâm phớt lờ.

Ông bước ra khỏi vòng an toàn, tiến về phía cô gái. Ông bước lên lớp đất đen chết chóc. Mỗi bước chân, ông cảm thấy sinh lực của mình như bị rút đi một ít. Lạnh buốt.

Ông dừng lại cách cô gái vài mét.

“Cô… là ai?” Thầy Lâm hỏi, giọng ông khàn đi.

Cô gái nghiêng đầu, mái tóc đen xõa xuống che khuất một bên mặt.

“Tôi?” Cô đáp. “Tôi là Linh. Tôi là hậu duệ của những người đã bị các người quên lãng.”

Cô hất mặt về phía ngôi mộ.

“Và tôi đến đây… để đòi lại những gì đã bị đánh cắp.”

Ngay khi cô dứt lời, mặt đất dưới chân Thầy Lâm nứt toác. Một tiếng gầm rú kinh hoàng, không phải của con người, vang lên từ bên dưới ngôi mộ, như thể đồng tình với lời nói của cô.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Những khe nứt lan rộng từ chân Thầy Lâm, chạy thẳng đến chỗ ông Phát đang co quắp. Tiếng gầm rú từ lòng đất không còn là âm thanh, nó là một sự rung động mà Thầy Lâm cảm thấy được trong lồng ngực mình.

Ông Phát la hét, cố bò lùi lại, nhưng những sợi tóc đen lúc nhúc dưới đất đã trồi lên, quấn lấy cổ chân ông ta, giữ chặt ông ta lại.

“Cứu… cứu tôi! Thầy! Giết nó đi! Giết con bé đó đi!”

Nhưng Thầy Lâm không nghe thấy.

Toàn bộ sự chú ý của ông dồn vào cô gái tên Linh. Cô ta đứng đó, bình thản đến rợn người, như thể cô ta là tâm bão.

“Đòi lại?” Thầy Lâm cố gắng giữ giọng vững vàng, dù mặt đất dưới chân ông đang sụt lún. “Cô muốn đòi cái gì?”

Linh nhìn ông, ánh mắt cô đầy thương hại. “Ông vẫn không hiểu sao? Ông, một thầy pháp, lại không ngửi thấy mùi máu tanh nồng đượm trong từng tấc đất ở đây à?”

Cô giang rộng cánh tay.

“Gia tộc họ Nguyễn giàu có được không phải nhờ ‘ban phước’. Mà là nhờ ‘hút máu’. Tổ tiên tôi, những người xây nên khu mộ này, những người hầu hạ cho gia tộc này… họ không được trả công. Họ được dùng làm nền móng.”

Thầy Lâm sững sờ. “Nền móng?”

“Bốn mươi chín mạng người.” Giọng Linh lạnh như băng. “Bị chôn sống. Ngay dưới khối đá kia. Máu thịt của họ, sự oán hận của họ… đã ‘nuôi’ cho Vị Thần Đất mà ông Phát vừa nhắc tới. Và gia tộc họ Nguyễn hứa, cứ mỗi hai mươi năm, chúng sẽ ‘bồi’ thêm một mạng nữa, để sự oán hận không bao giờ nguôi ngoai.”

Một hình ảnh khủng khiếp hiện ra trong đầu Thầy Lâm. Ông Phát nói dối. Không phải “hiến tế”. Mà là “bồi dưỡng” cho một lời nguyền.

“Và cô…” Thầy Lâm nói. “…là người cuối cùng.”

“Phải.” Linh gật đầu. “Tôi là hậu duệ cuối cùng của bốn mươi chín người đó. Giao kèo nói rõ, khi dòng máu cuối cùng bị hiến tế, lời nguyền sẽ vĩnh viễn không thể phá vỡ. Gia tộc họ Nguyễn sẽ được thịnh vượng mãi mãi.”

“Cho nên cô trốn thoát.”

“Tôi không trốn.” Linh cười khẩy. “Tôi đến. Đã đến lúc kết thúc giao kèo này. Không phải bằng cách trốn chạy. Mà bằng cách… trả lại.”

“Dừng lại đi!” Thầy Lâm quát lên. Ông giơ cây gậy gỗ mun về phía cô. “Cô không biết mình đang làm gì đâu. Thứ ở dưới đó… nó không phân biệt được cô hay ông ta. Nếu nó thoát ra, tất cả chúng ta đều chết!”

“Chết?” Linh bật cười, một tiếng cười lanh lảnh, điên dại. “Ông nghĩ tôi sợ chết sao? Tổ tiên tôi đã nằm dưới đó hàng trăm năm. Họ còn không được chết.”

Đúng lúc đó, “Nó” tấn công.

Không phải tấn công Linh. Mà là Thầy Lâm.

Một hình ảnh đột ngột hiện ra trước mắt ông, rõ nét như thật.

Một căn phòng tối. Mưa. Mùi thuốc bắc nồng nặc.

Và một chàng trai trẻ, nằm trên giường, da vàng bệch, thoi thóp.

Đó là An. Người đệ tử duy nhất của ông.

“Sư phụ…” Giọng An yếu ớt, đầy trách móc. “Con… con đau quá… Sao người lại ‘khóa’ nó lại trong người con? Sao người không ‘giải’ nó ra?”

Thầy Lâm lảo đảo. Ký ức mà ông đã “phong ấn” bấy lâu nay vỡ tung.

Năm đó, ông cố gắng trấn yểm một linh hồn trẻ con hung dữ. Thay vì “giải” cho nó siêu thoát, sự kiêu ngạo đã khiến Thầy Lâm tin rằng ông có thể “phong ấn” nó vĩnh viễn. Ông đã thất bại. Linh hồn đó quá mạnh. Nó trốn thoát, và để cứu những người xung quanh, An, đệ tử của ông, đã tự nguyện dùng thân mình làm vật chứa.

Thầy Lâm, trong cơn tuyệt vọng, đã chọn cách “khóa” cả linh hồn và đệ tử của mình lại. Ông nghĩ ông có thể dùng thời gian để bào mòn linh hồn kia.

Nhưng ông đã sai. Cả hai cùng chết. Một cái chết đau đớn, mòn mỏi.

“Không…” Thầy Lâm ôm đầu. Tiếng gầm rú bên ngoài nhỏ lại, nhưng tiếng thì thầm của An thì ngày càng lớn.

“Nó” đang dùng chính tội lỗi của ông để chống lại ông.

“Sư phụ… người lại sai lầm nữa rồi.” Ảo ảnh của An đứng ngay trước mặt Thầy Lâm, khuôn mặt bắt đầu thối rữa, máu chảy ra từ hốc mắt. “Người vẫn tin vào ‘phong ấn’ sao? Người không học được gì à?”

“Câm mồm!” Thầy Lâm hét lên, vung gậy loạn xạ.

Linh nhìn ông, không một chút ngạc nhiên. “Nó thấy được nỗi sợ của ông. Nó thấy được sự kiêu ngạo của ông. Nó biết… ông cũng giống như kẻ đã tạo ra cái bẫy này.”

“Im đi!” Ông Phát gào thét từ phía sau. “Linh! Con khốn! Mày muốn gì? Tiền? Tao cho mày tiền! Bao nhiêu cũng được! Hãy chấp nhận số phận đi! Đó là vinh dự của mày!”

Linh thậm chí không thèm nhìn ông ta.

Cô quay lưng lại với Thầy Lâm, đối mặt với khối đá xanh khổng lồ đang rung bần bật.

Cô giơ hai tay lên.

“Hỡi những linh hồn bị giam cầm! Hỡi những tổ tiên đau khổ của tôi!” Giọng cô vang vọng, đầy quyền uy.

Cô bắt đầu đọc. Một đoạn kinh cổ, bằng một thứ ngôn ngữ mà Thầy Lâm chưa từng nghe thấy. Nó không phải là chú thuật “phong ấn”. Nó là một lời nguyền rủa.

Mặt đất không chỉ rung. Nó bắt đầu nứt vỡ. Những sợi tóc đen trồi lên, không còn là những sợi đơn lẻ. Chúng bện lại với nhau, tạo thành những cánh tay khổng lồ, đen ngòm, vươn lên từ lòng đất.

Những cánh tay tóc đó không tấn công ai. Chúng bám vào khối đá xanh.

Và chúng bắt đầu kéo.

“Dừng lại! Cô đang giải thoát nó!” Thầy Lâm hét lên, cố thoát khỏi ảo ảnh của An.

“Không!” Linh hét trả. “Tôi không giải thoát ‘Nó’. Tôi đang giải thoát tổ tiên tôi khỏi ‘Nó’!”

Ảo ảnh của An tan biến. Thầy Lâm sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Khối đá xanh đang bị nhấc lên.

“Ông nghĩ thứ ở dưới đó là 49 linh hồn tổ tiên tôi sao?” Linh cười điên dại. “Không! Họ chỉ là thức ăn! Thứ các người gọi là ‘Vị Thần Đất’… Thứ mà sư phụ của ông đã giúp phong ấn… Nó không phải là một linh hồn. Nó là một cái bẫy.”

Thầy Lâm cứng người.

“Sư phụ ông… Thầy Vĩnh…” Linh quay lại, ánh mắt đỏ ngầu. “Ông ta không phải đến đây để giúp đỡ. Ông ta là kẻ đã tạo ra lá bùa này. Ông ta là kẻ đã dạy cho gia tộc họ Nguyễn cách ‘nuôi’ nó!”

Đây rồi. Sự thật mà ông Phát đã che giấu. Sự thật mà sư phụ ông chưa bao giờ nói.

Sư phụ của ông. Người mà ông tôn kính.

Là một con quỷ.

Cú sốc này còn lớn hơn cả thất bại trong quá khứ. Nó đánh thẳng vào gốc rễ sự tồn tại của Thầy Lâm.

Toàn bộ cuộc đời ông. Toàn bộ sự tu hành. Toàn bộ kiến thức về “phong ấn” mà ông hằng tự hào… đều được xây dựng trên một lời nói dối bệnh hoạn. Sư phụ ông không phải là một bậc thầy. Ông ta là một kẻ đồng lõa.

“Không… Không thể nào…” Thầy Lâm lẩm bẩm, lùi lại. Cây gậy gỗ mun rơi khỏi tay ông. “Sư phụ ta… ông ấy… ông ấy nói đó là để trấn áp… để giữ an toàn…”

“An toàn?” Linh cười gằn. “An toàn cho gia tộc này thôi! Sư phụ của ông đã tạo ra một cái lồng. Nhưng không phải để nhốt ‘Nó’. Mà là để nhốt thức ăn của ‘Nó’!”

Ông Phát, lúc này đã bị những sợi tóc đen trói chặt, ngước nhìn Thầy Lâm. Sự sợ hãi trong mắt ông ta đã biến thành một sự tuyệt vọng trần trụi.

“Đúng vậy… Thầy Lâm… Sư phụ ông đã nói…” Ông Phát nấc lên. “Ông ta nói… chỉ cần ‘Nó’ no đủ… thì gia tộc tôi sẽ được bình an… Ông ta nói 49 linh hồn đó là… là ‘thức ăn thô’. Chúng tôi chỉ cần ‘bồi’ thêm ‘tinh’ sau mỗi hai mươi năm… để giữ cho ‘Nó’ không bao giờ già đi…”

Thầy Lâm cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nát. Ông không thể thở được.

Ông ta đã biết. Sư phụ ông đã biết tất cả. Cái chết của An, người đệ tử của ông… có lẽ cũng là một sự sắp đặt? Một thử nghiệm thất bại của sư phụ ông?

Những câu hỏi xé nát tâm trí ông.

Và “Nó” biết. “Nó” chộp lấy cơ hội này.

Ảo ảnh của An lại hiện về. Nhưng lần này, An không trách móc. Cậu ta chỉ đứng đó, bên cạnh một bóng người cao lớn, mờ ảo.

Thầy Lâm nhận ra bóng người đó.

Là sư phụ ông, Thầy Vĩnh.

Ảo ảnh của Thầy Vĩnh quay lại nhìn ông. Gương mặt vô cảm.

“Con đã làm tốt lắm, Lâm.” Giọng nói ảo ảnh vang lên, lạnh lùng. “Con đã giữ cho món nợ được nguyên vẹn. Giờ thì… đến lượt con.”

Ảo ảnh của sư phụ ông giơ tay lên. Phía sau lưng, 49 cái bóng mờ ảo, vặn vẹo trong đau đớn, hiện ra.

“Không!” Thầy Lâm gào lên, lùi lại. Ông vấp ngã, ngã ngồi trên lớp đất đen.

“Ông thấy chưa?” Linh hét lên, át cả tiếng gầm rú. “Thứ mà ông tôn thờ là một con quỷ! Và ông là công cụ của nó!”

Linh quay lại phía ngôi mộ. Những cánh tay bằng tóc đen đang gồng lên. Khối đá xanh khổng lồ, nặng hàng chấn, đang từ từ… bị nhấc lên.

Một khe hở đen ngòm, rộng khoảng một gang tay, xuất hiện.

Một luồng khí lạnh, hôi thối nồng nặc mùi máu cũ và sự thối rữa của hàng thế kỷ, phả ra từ khe hở.

Nó không phải là âm khí.

Nó là… hơi thở.

Một thứ gì đó đang sống ở dưới đó.

“Thứ… thứ ở dưới đó…” Thầy Lâm lắp bắp, cố gượng dậy. “Nó là gì?”

“Ông Phát.” Linh không trả lời ông. Cô gọi thẳng tên trưởng tộc. “Ông nói cho ông thầy này biết đi. Ông đang ‘nuôi’ thứ gì?”

Ông Phát nhắm nghiền mắt, lắc đầu quầy quậy. “Đừng… đừng… đừng nói ra… Nó sẽ nghe thấy…”

“NÓ LÀ GÌ?” Linh gào lên.

“LÀ TỔ PHỤ!” Ông Phát hét lên, vỡ òa. “Là Tổ Phụ của gia tộc tôi! Ông ấy không chết! Ông ấy không bao giờ chết!”

Twist kinh hoàng nhất đã được phơi bày.

Không phải quỷ. Không phải thần.

Mà là một con người.

“Tổ Phụ Nguyễn Văn… Hắn ta muốn trường sinh.” Linh giải thích, giọng cô run lên vì căm hận. “Hắn đã dùng chính 49 người thợ xây nên ngôi mộ này làm vật tế. Hắn dùng máu thịt của họ làm ‘pin’. Hắn dùng chính mình làm trung tâm. Hắn không chết. Hắn sống dưới đó. Hắn hút sinh khí của 49 linh hồn kia… để duy trì sự bất tử khốn kiếp của mình!”

Thầy Lâm cuối cùng cũng hiểu ra.

“Bùa Giữ Mộ”.

Nó không phải để giữ các linh hồn oán hận.

Nó là một cái ống hút.

Lá bùa của sư phụ ông là một thiết bị tàn nhẫn, giữ cho 49 linh hồn đó không thể siêu thoát, buộc họ phải ở lại… làm thức ăn vĩnh viễn cho cái xác sống kia.

Và Linh… vật hiến tế… cô là “món tráng miệng”. Dòng máu cuối cùng… là để “làm mới” lại giao kèo, tiếp thêm sức mạnh cho Tổ Phụ.

“Dừng lại đi, Linh!” Thầy Lâm gào lên. Lần này, không phải vì sợ hãi. Mà là vì kinh tởm. “Cô nhấc khối đá lên… Hắn sẽ thoát ra! Hắn là một con quỷ thực sự!”

“Hắn thoát ra?” Linh cười. “Ông vẫn chưa hiểu à, thầy pháp? Hắn đã quá yếu rồi.”

“Sao cơ?”

“Giao kèo đã bị phá vỡ. Tôi đã không đến đúng hẹn.” Linh chỉ vào mình. “Đã qua ngày hiến tế ba tuần rồi. Món ‘tinh’ của hắn đã trễ. 49 linh hồn kia đã gần cạn kiệt. Hắn… đang chết đói.”

Những cánh tay tóc đột nhiên kéo mạnh.

Một tiếng “RẮC!” kinh thiên động địa vang lên.

Khối đá xanh không bị nhấc lên nữa.

Nó vỡ.

Nó vỡ làm đôi.

Sự im lặng tuyệt đối lại bao trùm, chỉ trong một giây.

Và rồi… một tiếng gào thét man dại, khát máu, cổ xưa… vang lên từ cái hố đen ngòm vừa lộ ra.

Nó không phải tiếng gầm của một thế lực siêu nhiên.

Nó là tiếng thét… của một cơn đói.

Cái khe hở đen ngòm dưới khối đá vỡ nứt ra.

Thứ lộ diện đầu tiên không phải là hình hài, mà là âm thanh và mùi vị. Tiếng gào thét man dại, rách nát, như tiếng kim loại bị xé toạc, xộc thẳng vào màng nhĩ Thầy Lâm, khiến đầu óc ông quay cuồng. Cùng lúc đó, một làn hơi lạnh như băng, đặc quánh mùi đất sét ẩm mục, máu khô và sự thối rữa ngàn năm, phả thẳng vào mặt ông. Nó không chỉ là mùi hôi, nó là mùi của cái chết bị ngăn cấm, mùi của sự sống bị ăn mòn.

Thầy Lâm nôn khan. Ông Phát ở phía sau, bị những sợi tóc đen trói chặt, đã ngất lịm, sùi bọt mép.

Chỉ còn lại Thầy Lâm và Linh. Hai con người, đại diện cho hai thái cực của sự trả thù, đứng nhìn cái hố đen đang mở ra.

“Nó… nó đói.” Linh thì thầm, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng một sự thỏa mãn ghê rợn. “Ông thấy chưa, thầy pháp? Hắn đã phải nhịn đói ba tuần. Sinh khí của 49 người thợ đang cạn dần. Hắn phải ra ngoài, phải tìm tôi… phải hoàn tất giao kèo.”

Thầy Lâm không thể trả lời. Tâm trí ông đang chiến đấu với chính ảo ảnh do sự sợ hãi tạo ra.

Ảo ảnh của An, người đệ tử đã chết, đứng ngay bên cạnh ông. Lần này, An không trách móc. An chỉ nhìn thẳng vào hố đen.

“Sư phụ, đó là thứ người muốn bảo vệ sao?” Giọng An trầm buồn. “Người muốn dùng kiến thức của người… để nhốt thêm một Linh nữa vào cái hố đó?”

Thầy Lâm nhìn vào bàn tay mình, nơi đã từng cầm cây bút son, đã từng vẽ những lá bùa “phong ấn” kiêu hãnh. Ông thấy bàn tay đó nhuốm đầy máu của An, của những người thợ.

Ông nhận ra rằng, ông không chỉ là nạn nhân của sự lừa dối từ sư phụ, ông còn là kẻ đồng lõa. Sự cố chấp của ông vào việc “phong ấn” mà không phải “giải thoát” đã giết chết An.

Và giờ đây, một lần nữa, đứng trước Tổ Phụ đang trỗi dậy, ông vẫn đang nghĩ về cách “khóa” nó lại.

“Ta… ta phải trấn yểm nó.” Thầy Lâm gằn giọng, tự nói với chính mình.

“Trấn yểm?” Linh quay lại, ánh mắt cô sắc như dao cạo. “Ông vẫn muốn nuôi hắn sao? Trấn yểm chỉ là cách giữ hắn ngủ, để 49 linh hồn kia tiếp tục bị hút cạn. Ông nghĩ sao về họ?”

Cô chỉ tay vào cái khe hở.

Thầy Lâm nhìn. Ông không thấy cái xác. Ông thấy những ánh sáng.

Nó là năng lượng.

49 khối năng lượng mờ nhạt, vặn vẹo. Chúng không còn hình dạng linh hồn. Chúng bị kéo dài ra, như những sợi tơ bị hút ngược về một điểm trung tâm. Chúng đang tan biến. Chúng là nguồn sinh khí cuối cùng của Tổ Phụ.

Sự đau đớn của 49 linh hồn đó không phải là tiếng gào thét. Nó là một sự “cạn kiệt” tĩnh lặng, một sự chịu đựng vô vọng.

“Tôi không có nhiều thời gian.” Linh nói, cô lấy từ trong túi áo ra một cái bọc vải thô. Bên trong là một mảnh xương cũ kỹ, nhuốm màu đen.

“Đây là xương của một trong 49 người thợ. Hậu duệ của tôi. Tôi đã phải đánh đổi tất cả để có nó.”

Linh đặt mảnh xương xuống mép khối đá vỡ. Cô bắt đầu tụng kinh.

Lần này, kinh văn không phải là lời nguyền rủa. Nó là một nghi thức “Cắt Đứt”.

Tiếng kinh văn của Linh vang lên, trầm và ai oán. Nó không có sức mạnh để trấn yểm hay tấn công. Nó có sức mạnh của sự giải phóng.

Đúng lúc đó, từ cái khe hở đen ngòm, một bàn tay thò ra.

Bàn tay không phải của một bộ xương. Nó là một thứ gì đó tồi tệ hơn.

Nó là một bàn tay khô quắt, da dính chặt vào xương, móng tay dài và đen như than. Nhưng nó vẫn cử động. Nó vẫn gồng lên. Sức mạnh của nó không phải là sức mạnh thể chất, mà là sự cố chấp của hàng trăm năm.

“Thức… ăn…” Một âm thanh khàn khàn, móp méo, vang lên. Nó là Tổ Phụ.

Bàn tay đó vươn ra, tóm lấy cổ chân Linh.

Linh không hề phản kháng. Cô vẫn tiếp tục niệm kinh. Giọng cô run rẩy, nhưng không dừng lại. Máu tươi rỉ ra từ cổ chân cô, thấm xuống lớp đất đen.

“Tuyệt vời…” Tổ Phụ thì thầm, giọng nói như tiếng giấy bị xé. “Máu tươi… Tinh hoa… Món quà cuối cùng…”

Thầy Lâm thấy cảnh đó, một sự bùng nổ của nỗi kinh hoàng và sự tỉnh táo.

Linh không phải là kẻ trả thù theo cách thông thường. Cô đang tự dâng mình làm mồi nhử.

Mục tiêu của cô không phải là giết Tổ Phụ, mà là tận dụng khoảnh khắc Tổ Phụ đang ăn để… Cắt Đứt Mối Liên Kết.

Nghi thức “Cắt Đứt” của cô dựa trên nguyên tắc: Khi Tổ Phụ đang hút sinh lực của một vật tế mới, đó là khoảnh khắc yếu nhất của sự ràng buộc. Cô đang dùng chính mạng sống của mình để làm vật dẫn, buộc Tổ Phụ phải tạm thời buông tha 49 linh hồn kia.

“Không!” Thầy Lâm gầm lên. Ông lao tới, nhặt lại cây gậy gỗ mun.

Nhưng Tổ Phụ đã nhận ra mối nguy hiểm.

Bàn tay còn lại của nó thò ra khỏi khe hở. Nó không tấn công Thầy Lâm. Nó vồ lấy mảnh xương cũ kỹ mà Linh đặt trên mặt đất.

“CỦA TA!”

Tổ Phụ không cần Linh. Nó cần bằng chứng. Bằng chứng của sự hy sinh và giam cầm. Mảnh xương đó là sợi dây ràng buộc cuối cùng.

Linh nhận ra ý đồ. Cô ngừng niệm kinh, cố gắng đá mảnh xương đi.

Quá muộn.

Tổ Phụ siết chặt mảnh xương.

Một âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ vang lên trong không khí.

49 khối năng lượng vặn vẹo phía sau Tổ Phụ đột nhiên bừng sáng. Không phải ánh sáng rực rỡ, mà là ánh sáng của sự… tự do.

Tổ Phụ đã vô tình phá vỡ sợi dây ràng buộc khi cố gắng phá hủy vật dẫn.

49 linh hồn… được giải thoát.

Chúng không bay lên trời. Chúng không trả thù.

Chúng chỉ tan biến. Tan biến trong ánh sáng, như một làn khói.

Trong khoảnh khắc đó, Thầy Lâm nghe thấy hàng chục tiếng thì thầm cuối cùng.

Không phải căm hận. Mà là biết ơn.

“Cảm ơn… Cảm ơn con gái… Cảm ơn người…”

Tổ Phụ gào lên một tiếng kinh hoàng. Không phải vì giận dữ. Mà vì sự mất mát.

Nguồn thức ăn của hắn. Đã biến mất.

“KHÔNG! CỦA TA! CỦA TA!”

Nó buông tay Linh ra, vặn vẹo cơ thể, cố gắng trồi lên khỏi cái hố.

Thầy Lâm ném cây gậy gỗ mun vào cái khe hở. Nó không làm được gì.

Giờ là lúc. Không còn 49 linh hồn. Hắn đã đói đến tột cùng. Hắn đã bị cắt đứt nguồn sống.

Hắn phải chết.

Nhưng Thầy Lâm biết, Tổ Phụ sẽ không chết dễ dàng. Hắn sẽ gặm nhấm sự sống còn lại của Linh, của ông Phát, và của chính Thầy Lâm.

“Linh! Chạy đi!” Thầy Lâm gào lên.

Linh ngã xuống đất, máu chảy ra từ cổ chân cô. Cô nhìn Thầy Lâm, đôi mắt lấp lánh sự tuyệt vọng.

“Không chạy được nữa đâu, thầy pháp.”

Và rồi… Tổ Phụ trồi lên.

Toàn bộ cơ thể hắn.

Hắn không phải là một xác ướp đẹp đẽ. Hắn là một cái xác khô héo, đen kịt, cao lớn hơn người thường, da thịt dính chặt vào khung xương một cách ghê rợn. Hắn mặc một bộ áo quan cũ kỹ, mục nát, dính đầy bùn đất đen.

Hắn đứng thẳng, run rẩy. Hắn đã quá yếu.

Đôi mắt hắn là thứ khủng khiếp nhất. Không có lòng đen hay lòng trắng. Chỉ là hai hốc mắt sâu hoắm, trống rỗng.

Nhưng Thầy Lâm cảm thấy hắn đang nhìn.

Hắn nhìn Linh. Hắn nhìn ông Phát bất tỉnh. Rồi hắn nhìn Thầy Lâm.

Hắn há cái miệng khô khốc.

“Ngươi… kẻ phá hủy… công trình của ta…”

Hắn không tấn công ngay. Hắn quá yếu để làm thế.

Thầy Lâm, trong khoảnh khắc đó, nhận ra một sự thật cuối cùng.

Sư phụ ông đã không trấn yểm Tổ Phụ vì lòng tham. Sư phụ ông trấn yểm hắn vì sự sợ hãi. Thầy Vĩnh đã tạo ra “Bùa Giữ Mộ” để giam cầm hắn, buộc hắn phải sống bằng những linh hồn vô tội.

Thầy Vĩnh đã thất bại.

Và giờ, đến lượt Thầy Lâm đối mặt với thất bại của chính mình.

Thầy Lâm không còn quan tâm đến Tổ Phụ. Ông chỉ nhìn vào ông Phát đang ngất xỉu.

“Sai lầm…” Thầy Lâm thì thầm. “Tất cả đều là sai lầm.”

Ông biết, Tổ Phụ sẽ giết tất cả. Nó sẽ hút cạn sinh lực. Và hắn sẽ sống tiếp. Dù chỉ là vài ngày, hắn vẫn sẽ sống.

Thầy Lâm nhắm mắt lại. Ông đưa tay vào túi áo, nơi ông cất giữ viên đá hộ mệnh nhỏ mà An đã tặng ông.

Ông biết mình không thể “phong ấn” nó.

Nhưng ông có thể làm một điều khác.

Ông quỳ xuống, ngay trước mặt Tổ Phụ.

“Thưa… Tổ Phụ.” Giọng ông vang lên, bình tĩnh đến lạ lùng.

Tổ Phụ ngừng run rẩy. Hắn nghiêng đầu, đôi mắt trống rỗng nhìn xuống Thầy Lâm.

“Ngươi… muốn chết… nhanh sao?”

“Không.” Thầy Lâm lắc đầu. “Tôi đến đây để trả nợ. Món nợ của sư phụ tôi… và món nợ của tôi.”

Ông lấy con dao xương của sư phụ ra.

“49 linh hồn đã đi rồi.” Thầy Lâm nói. “Nguồn sống của người đã mất. Nhưng tôi sẽ cho người một con đường mới.”

Linh, nằm dưới đất, mở to mắt. “Không! Đừng làm thế, thầy pháp! Ông sẽ…”

Thầy Lâm cắt ngang lời cô. Ông dùng con dao xương rạch một đường dứt khoát trên lòng bàn tay mình. Máu tươi, ấm nóng, chảy ra.

Ông không phải đang hiến tế.

Ông đang tạo ra một “Cổng Kết Nối”.

Ông nắm chặt lấy cây gậy gỗ mun, thứ đã rơi xuống đất. Ông nhúng đầu gậy vào máu của mình.

“Mở!” Thầy Lâm gào lên. “Ta, Lâm, đệ tử cuối cùng của Thầy Vĩnh, ra lệnh cho Tổ Phụ này… Được giải thoát khỏi lời nguyền sống mãi!”

Ông không niệm chú trấn yểm. Ông niệm chú “Giải”.

Tổ Phụ gào lên một tiếng đau đớn, không phải vì bị tấn công, mà vì bị chối bỏ.

Tổ Phụ không muốn chết. Hắn muốn sống.

Nhưng Thầy Lâm đang dùng chính dòng máu của mình, cùng với sức mạnh đã từng là của sư phụ mình, để cắt đứt sợi dây ràng buộc hắn với trần gian.

Máu của Thầy Lâm chảy dài xuống đất đen. Ngay lập tức, Tổ Phụ bắt đầu héo rũ đi.

Không phải bị hút cạn. Mà là bị… già đi một cách nhanh chóng. Hàng trăm năm bị đình trệ trong một cái lồng sinh khí, giờ đây đang đuổi kịp hắn.

Cơ thể hắn run rẩy. Hắn nhìn Thầy Lâm, cố gắng vươn tay ra, không phải để giết, mà để cầu xin sự sống.

“Đừng… đừng… ta không muốn…”

Thầy Lâm nhắm mắt lại.

“An.” Ông thì thầm. “Lần này… sư phụ làm đúng rồi.”

Ông buông cây gậy ra.

Tổ Phụ ngã sụp xuống. Cái xác khô quắt của hắn tan rã. Không phải thành tro, mà thành bụi. Bụi đất đen.

Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo bụi đất đi khắp ngọn đồi.

Hắn đã chết.

Thầy Lâm ngã xuống, cơ thể cạn kiệt. Máu từ tay ông vẫn nhỏ xuống đất.

Linh bò tới, khuôn mặt cô trắng bệch. Cô chạm vào Thầy Lâm.

“Thầy Lâm…”

Thầy Lâm hé mắt. Ông mỉm cười yếu ớt.

“Hồi sinh…” Ông thì thầm. “Đã xong.”

Linh nhìn Tổ Phụ đã biến thành bụi. Cô nhìn ông Phát đang bất tỉnh. Rồi cô nhìn Thầy Lâm.

Cô không nói gì. Cô nhặt lấy con dao xương nhuốm máu của Thầy Lâm.

Và cô nhìn chằm chằm vào cái hố đen.

Sự im lặng quay trở lại. Lần này, nó là sự im lặng chết chóc.

Không còn tiếng gào rú. Không còn tiếng cào cấu. Không còn tiếng thì thầm. Chỉ có tiếng gió thổi nhẹ, lùa qua những ngọn cây khô héo trên đồi, mang theo bụi đất đen. Đó là tất cả những gì còn lại của Tổ Phụ.

Thầy Lâm nằm đó, máu từ lòng bàn tay vẫn nhỏ xuống đất. Ông cảm thấy sự sống của mình đang trôi đi cùng với dòng máu. Sự giải thoát mà ông mang lại cho 49 linh hồn kia… chính là cái giá cho mạng sống của ông.

Ông nhìn Linh. Cô gái không hề chạy trốn. Cô bò tới chỗ ông, nhưng không phải để giúp đỡ.

Cô nhìn vào vết cắt trên tay ông, nơi máu vẫn còn ấm. Rồi cô nhìn vào bãi bụi đen nơi Tổ Phụ vừa tan rã.

“Giải thoát.” Linh lẩm bẩm. “Ông đã làm được điều mà tôi không thể. Ông đã cắt đứt sợi dây liên kết của họ với hắn.”

Giọng cô gái không có sự biết ơn. Chỉ có sự phân tích lạnh lùng, dửng dưng.

“Nhưng không có 49 linh hồn, hắn sẽ sống lại bằng cách nào?” Thầy Lâm cố gắng hỏi, từng chữ như bị mắc kẹt trong cổ họng.

Linh đứng dậy. Cô phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Cô bước đến chỗ Tổ Phụ vừa tan rã, khuỵu gối xuống.

Cô đưa tay, cẩn thận xúc một nắm bụi đất đen. Cô đặt nó lên lưỡi, nếm thử.

Thầy Lâm nhìn hành động đó, toàn thân ông rùng mình. Đây không phải là sự giải thoát. Đây là một nghi thức mới.

“Đất này… là đất bị nguyền rủa.” Linh chậm rãi nói, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Đất đã hấp thụ máu thịt của 49 linh hồn, sự bất tử của Tổ Phụ, và cả… cái ác của sư phụ ông.”

Cô quay lại nhìn Thầy Lâm. “Ông nghĩ rằng ông đã kết thúc mọi chuyện sao, thầy pháp? Không. Ông chỉ kết thúc một chu kỳ thôi.”

Cô bước tới gần Thầy Lâm. Cô không chạm vào ông. Cô chỉ nhìn vào con dao xương nhuốm máu của ông, nằm lăn lóc gần đó.

“Bùa Giữ Mộ… không phải là lá bùa trên bia đá. Lá bùa đó chỉ là cái van. Lá bùa thực sự là lời nguyền đã được gieo vào dòng máu của gia tộc họ Nguyễn.”

Thầy Lâm nhắm mắt lại. Ông đã ngờ vực điều này. Sự thịnh vượng bất chính của gia tộc Nguyễn, kéo dài hàng trăm năm, không thể nào chỉ dựa vào một lá bùa đơn thuần.

“Ông đã dùng máu của mình để ‘giải’ linh hồn.” Linh tiếp tục, như một người thầy đang giảng bài cho học trò. “Nhưng đồng thời, ông đã dùng máu của mình… để ‘thanh tẩy’ mảnh đất này.”

Cô chỉ vào lòng bàn tay ông. “Máu của ông đã thanh tẩy sự ràng buộc giữa Tổ Phụ và 49 linh hồn. Nhưng dòng máu của ông, thấm vào đất, đã tạo ra một sợi dây liên kết mới.”

Thầy Lâm mở mắt trừng trừng. “Cô nói…?”

“Thứ đã từng là Tổ Phụ, giờ là một dòng chảy năng lượng. Một quyền lực không có vật chủ.” Linh mỉm cười, nụ cười lần này không còn sự khinh bỉ, mà là sự háo hức. “Ông Phát…”

Linh bước tới chỗ ông Phát đang nằm ngất xỉu. Cô đá nhẹ vào chân ông ta.

“Ông Phát sắp tỉnh rồi. Ông ta sẽ thấy ông, một thầy pháp, chết gục vì mất máu.”

Cô quay lại nhìn Thầy Lâm. “Ông đã chết vì công lý… hay chết vì sự kiêu ngạo muốn chuộc lỗi của mình?”

Linh nhặt con dao xương lên. Máu của Thầy Lâm vẫn còn dính trên lưỡi dao.

Cô không đâm Thầy Lâm. Cô đưa lưỡi dao lên miệng, liếm sạch máu của ông.

“Cảm ơn ông.” Linh nói. “Hành động cuối cùng của ông đã xóa bỏ tất cả rào cản. Bây giờ, mảnh đất này đã sẵn sàng đón nhận một chủ nhân mới. Một người biết cách ‘giải’ những gì nên được ‘giải’… và biết cách ‘khóa’ những gì nên được ‘khóa’.”

Thầy Lâm muốn hét lên, muốn cảnh báo cô. Nhưng cổ họng ông chỉ phát ra một tiếng khò khè yếu ớt. Ông đã dâng hiến tất cả sức mạnh của mình cho nghi thức “Giải”.

Ông cảm thấy linh hồn mình đang nhẹ bẫng đi.

Trong giây phút cuối cùng, Thầy Lâm nhìn thấy một ảo ảnh khác. Không phải An, không phải sư phụ.

Ông thấy chính mình, khi còn là một cậu bé, đang học viết bùa. Ông thấy sự thuần khiết ban đầu. Ông thấy sự tận tâm. Ông thấy sự lựa chọn đúng đắn: sử dụng quyền năng để giải phóng, chứ không phải để giam cầm.

Sự hi sinh của ông là đúng. Nó đã kết thúc chu kỳ ăn thịt người của Tổ Phụ.

Nhưng ông đã lầm khi nghĩ rằng cái ác đã biến mất. Cái ác không bao giờ biến mất. Nó chỉ thay đổi vật chủ.

Ông nhìn Linh. Cô gái đang đứng giữa ngôi mộ vỡ nát, khuôn mặt cô không còn sự đau khổ của kẻ bị hiến tế, mà là ánh mắt lạnh lùng, đầy tham vọng của một người thừa kế quyền lực.

Thầy Lâm mỉm cười. Một nụ cười hối lỗi và chấp nhận. Ông đã chuộc lại lỗi lầm với An và với lương tâm. Phần còn lại của thế giới… không còn là gánh nặng của ông nữa.

Ông nhắm mắt lại. Thân thể ông hoàn toàn thả lỏng.

Thầy Lâm đã chết.

Sự Hồi sinh của Cái Ác

Tiếng rên rỉ yếu ớt của ông Phát vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng.

Ông ta tỉnh lại. Khuôn mặt nhợt nhạt, hoang mang tột độ.

Ông Phát thấy Linh. Cô gái mà ông ta định hiến tế. Cô ta đang đứng đó, nhìn thẳng vào ông, tay cầm con dao xương nhuốm máu.

Và ông ta thấy Thầy Lâm. Nằm bất động trong vũng máu.

“Thầy… Thầy Lâm!” Ông Phát cố bò tới. “Sao lại…?”

“Ông ta đã trả nợ.” Linh nói, giọng cô giờ đây vang lên một cách trầm tĩnh, gần như uy quyền.

“Nó… Tổ Phụ… Nó đâu rồi?” Ông Phát nhìn quanh, sợ hãi.

Linh đưa tay chỉ vào bãi bụi đen. “Đã đi rồi. Tổ Phụ của ông đã tan rã. Dòng chảy sinh khí của hắn đã bị cắt đứt.”

Ông Phát thở dốc, một nụ cười điên dại hiện trên khuôn mặt. “Đi rồi! Hết rồi! Chúng ta được cứu rồi! Gia tộc chúng ta…”

“Gia tộc của ông?” Linh hỏi. Cô bước tới, chậm rãi.

Ông Phát bắt đầu thấy nhẹ nhõm. “Con bé! Giờ… giờ thì giao kèo đã bị phá vỡ. Mày muốn tiền không? Tao sẽ cho mày tất cả tiền bạc của gia tộc. Mày hãy đi đi. Hãy để gia tộc này bắt đầu lại.”

Linh khom lưng xuống, nhìn thẳng vào mắt ông Phát. Đôi mắt cô, dưới ánh trăng, giờ đây mang một màu đen sâu thẳm, không còn chút ánh sáng nào của sự ngây thơ.

“Ông nghĩ rằng Tổ Phụ chỉ là một cái xác dưới lòng đất sao?” Linh hỏi. “Sai lầm. Tổ Phụ là một ý niệm. Ý niệm về việc dùng sinh mạng người khác để đổi lấy sự vĩnh cửu. Và ý niệm đó… đã ngấm vào dòng máu của gia tộc ông.”

Cô đứng dậy. Cô đưa con dao xương, giờ đây đã được lau sạch sẽ bằng một mảnh vải, về phía ông Phát.

“Thầy Lâm đã dùng mạng sống của mình để thanh tẩy mảnh đất này, để mở ra một cánh cổng. Giờ đây, mảnh đất này đang gọi.”

“Gọi cái gì?” Ông Phát sợ hãi lùi lại.

“Gọi một vật chủ mới.” Linh mỉm cười. “Ông nghĩ tôi đến để giải thoát tổ tiên tôi sao? Không. Tổ tiên tôi đã bị lợi dụng. Nhưng sự lợi dụng đó… đã tạo ra một thứ quyền lực mà tôi sẽ không bao giờ để nó biến mất.”

Linh bước tới bãi bụi đen, nhặt mảnh xương cũ kỹ của người thợ bị chôn vùi. Cô đặt mảnh xương vào tay Thầy Lâm, người đã chết, như một sự tôn kính cuối cùng cho hành động giải phóng của ông.

Rồi cô quay lại.

Linh đi thẳng vào cái hố đen nơi Tổ Phụ vừa trồi lên. Cô bước xuống. Cô biến mất trong bóng tối.

Ông Phát ngã ngửa ra sau, kinh hoàng tột độ. “Nó… nó điên rồi! Nó làm gì thế?”

Không có tiếng động.

Sau đó, một luồng ánh sáng xanh lục, mờ ảo, bắt đầu phát ra từ cái hố đen.

Nó không phải ngọn lửa. Nó là năng lượng.

Và rồi, Linh trồi lên.

Cô không còn là Linh trước đây.

Mái tóc cô bay phấp phới trong gió. Khuôn mặt cô vẫn là khuôn mặt đó, nhưng ánh mắt…

Ánh mắt cô giờ đây mang sự kiêu ngạo cổ xưa, sự khát khao sinh khí mà Thầy Lâm đã từng thấy trong ảo ảnh của sư phụ mình. Cô đã hấp thụ được quyền lực còn sót lại của Tổ Phụ, cái quyền lực không còn bị ràng buộc bởi sự giam cầm.

Cô đã trở thành Chủ Nhân mới của Bùa Giữ Mộ.

Linh bước ra khỏi hố. Cô không nhìn Thầy Lâm. Cô nhìn ông Phát.

“Tôi đã bảo ông rằng, tôi đến để đòi lại những gì đã bị đánh cắp.” Linh nói, giọng cô giờ đây trầm vang, mạnh mẽ. “Những gì đã bị đánh cắp… là quyền lực. Giờ thì, tôi đã có nó.”

Ông Phát, trong cơn tuyệt vọng, cố gắng bò chạy. Ông ta bò về phía biệt thự.

“Cứu… cứu tôi…”

“Ông không thể chạy thoát.” Linh nói. Cô không đuổi theo. Cô chỉ đứng đó. “Lời nguyền đã ngấm vào máu ông. Gia tộc của ông sẽ trả cái giá cuối cùng.”

Ngay khi ông Phát chạm tới hàng rào đá, mọi chuyện xảy ra.

Một tiếng xoẹt khô khốc.

Ông Phát cứng đờ. Ông ta nhìn xuống.

Một cành cây khô, màu đen, vươn lên từ mặt đất, đâm xuyên qua tim ông ta.

Không phải là thứ gì đó ma quỷ. Nó là một cái cây. Một cái cây đã chết từ lâu, nằm dưới đất.

Nhưng Linh đã hồi sinh nó. Cô đã dùng năng lượng mới của mình để điều khiển vật chất.

Ông Phát nhìn Linh, đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng. Ông ta cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng chỉ có máu trào ra.

Ông Phát đã chết.

Linh bước tới, rút cành cây khô ra. Cô nhìn cái xác của ông Phát. Không cảm xúc.

“Giao kèo đã hoàn tất.” Linh nói. “Vật hiến tế cuối cùng đã chết.”

Cô quay lại nhìn Thầy Lâm. Cô đi đến chỗ ông, đặt con dao xương đã được lau sạch sẽ vào tay ông. Như một sự tôn trọng.

“Ông đã chết như một bậc thầy.” Linh nói với cái xác. “Nhưng ông đã thất bại khi nghĩ rằng cái ác sẽ dừng lại.”

Linh nhìn ra xa, về phía ánh đèn thành phố mờ ảo. Cô đã là Linh, nhưng cô không còn là Linh nữa. Cô là Chủ Nhân của sự thịnh vượng bất chính mới.

Tiếng gió lùa qua đồi mang theo hơi lạnh của bình minh sắp tới. Màn đêm đã rút đi sự hung tàn, để lại sự tĩnh mịch kinh hoàng.

Linh đứng giữa khu mộ vỡ, tay còn cầm con dao xương của Thầy Lâm. Cô cảm thấy một dòng chảy. Không phải máu, mà là năng lượng.

Năng lượng của Tổ Phụ.

Nó đã tan rã, nhưng nó không biến mất. Nó là một luồng sinh khí đã được cô lập, thanh tẩy, và giờ đây, được Linh hấp thụ. Nó nằm trong cô, không phải như một linh hồn chiếm hữu, mà như một kiến thức, một quyền năng.

Cô nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được mọi thứ.

Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thầy Lâm, nằm đó, một sự giải thoát đi kèm với sự hối hận. Cô cảm nhận được sự tham lam và hèn nhát của Ông Phát, cái chết của ông ta là một sự trừng phạt xứng đáng.

Và cô cảm nhận được mảnh đất dưới chân mình.

Mảnh đất đen sẫm, nơi đã từng là nhà tù của 49 linh hồn, giờ đây trở thành một phần mở rộng của chính cô. Cô không cần phải niệm chú. Cô chỉ cần nghĩ.

Linh quay lại nhìn xác Thầy Lâm. Cái chết của ông là một hành động cao thượng. Nhưng với Linh, nó chỉ là một bước đi cần thiết trong nghi lễ.

Cô đặt con dao xương xuống. Cô khom người, dùng chính tay mình, bới đất. Đất đen tơi xốp, bốc lên mùi ẩm mốc, nhưng không còn mùi máu tươi.

Linh bắt đầu chôn cất Thầy Lâm.

Cô không dùng nghi lễ tôn kính. Cô dùng nghi lễ “Mộc Hóa”.

Linh đẩy cái xác của Thầy Lâm vào cái hố nhỏ mà cô đào vội. Cô dùng tay vỗ nhẹ lên đất.

“Ông đã cho tôi sự thanh tẩy.” Linh thì thầm với cái xác đang lạnh dần. “Và ông sẽ trở thành sợi dây ràng buộc mới.”

Máu của Thầy Lâm, thấm vào đất, đã khóa chặt sự giải thoát của 49 linh hồn. Giờ đây, thân xác ông, nằm dưới đất, sẽ giữ cho quyền năng này không bị phân tán. Linh là vật chủ. Thầy Lâm là cái neo.

Cô làm điều tương tự với Ông Phát. Không phải để tôn kính, mà là để niêm phong sự tham lam.

Ông Phát, người đại diện cho sự hèn nhát của gia tộc, phải bị chôn ngay tại cổng nhà, nơi hắn ta luôn cố gắng trốn thoát. Cái chết của ông ta sẽ là lời cảnh báo đầu tiên cho những kẻ còn lại.

Hàng giờ trôi qua.

Bình minh hé rạng. Ánh nắng đầu tiên chiếu rọi ngọn đồi, nhưng không thể xua tan được cái lạnh lẽo nơi khu mộ.

Linh đứng trên đỉnh đồi. Cô không còn mặc bộ quần áo lấm bẩn. Cô đã tắm rửa bằng nước mưa còn đọng lại. Mái tóc đen nhánh của cô được búi gọn gàng.

Cô nhìn xuống khu biệt thự lộng lẫy của gia tộc Nguyễn.

Gia tộc này vẫn còn tồn tại. Họ hàng, con cháu, những kẻ được hưởng lợi từ lời nguyền này. Họ đang ngủ say, vô tư trong sự giàu có được xây dựng trên máu.

Linh bắt đầu bước đi. Không cần quay lại. Mảnh đất đen đã được đóng lại. Khu mộ đã bị phong ấn.

Chỉ là, người phong ấn giờ đây là cô.

Linh bước vào khu biệt thự. Căn nhà vẫn im lìm.

Cô đi thẳng vào phòng thờ của gia tộc Nguyễn. Đó là một căn phòng tráng lệ, được lát đá cẩm thạch và dát vàng. Nơi thờ phụng Tổ Phụ.

Linh nhìn vào bài vị của Tổ Phụ.

Cô mỉm cười.

Cô lấy mảnh xương cũ kỹ của người thợ, thứ mà cô đã đặt trong tay Thầy Lâm, và đặt nó lên bàn thờ.

“Bắt đầu.” Linh nói, giọng cô vang lên khô khốc.

Sự Sụp Đổ Của Một Đế Chế

Ngay khi Linh đặt mảnh xương đó, điều gì đó bắt đầu thay đổi.

Không phải là sự sụp đổ vật lý. Mà là sự đổ vỡ trong tâm trí.

Cô đi xuống tầng hầm, nơi chứa những giấy tờ kinh doanh, tài sản, hợp đồng của gia tộc Nguyễn. Cô không đốt chúng. Cô chỉ chạm vào.

Khi cô chạm vào, cô truyền một luồng năng lượng lạnh lẽo từ mảnh đất đen vào chúng.

Cô không cần phải biết về kinh doanh. Cô biết về giao kèo.

Cái ác của Tổ Phụ đã xây dựng đế chế này. Giờ đây, cô sẽ dùng chính cái ác đó để phá hủy nó từ bên trong.

Chuyện bắt đầu xảy ra vào buổi sáng.

Đầu tiên là ông Khôi, cháu đích tôn của gia tộc.

Ông Khôi là người thừa kế của tập đoàn xây dựng Nguyễn Phát. Ông ta đang ngủ say trong phòng.

Linh không vào phòng ông ta. Cô chỉ đứng bên ngoài, nhìn vào.

Ông Khôi tỉnh dậy, đầu óc nặng trịch. Ông ta nhìn vào bức ảnh vợ con mình trên bàn.

Và ông ta cảm thấy một sự giận dữ vô cớ. Một sự căm ghét cuồng nộ.

“Con đàn bà tham lam!” Ông ta lẩm bẩm. “Cô ta chỉ muốn tiền của tao!”

Ông Khôi lấy điện thoại, gọi cho luật sư. Ông ta không cần lý do. Ông ta quyết định ly hôn. Ly hôn ngay lập tức. Mọi thứ phải là của ông ta.

Luật sư của ông Khôi, người luôn giữ bình tĩnh, bị sốc.

“Nhưng thưa ông Khôi, ly hôn lúc này… sẽ làm tập đoàn thất thoát một nửa tài sản. Đây là thời điểm chúng ta cần vốn để đầu tư vào dự án mới!”

“Câm mồm!” Ông Khôi hét lên. “Tao nói ly hôn là ly hôn! Tài sản! Tất cả phải là của tao!”

Sự tham lam của ông Khôi, thứ mà Tổ Phụ đã nuôi dưỡng qua nhiều thế hệ, bùng lên, không thể kiểm soát.

Và đó là khởi đầu.

Linh đi tới căn phòng của bà Thúy, con gái của Ông Phát. Bà ta là người điều hành chuỗi nhà hàng nổi tiếng.

Bà Thúy đang ngồi trước gương, trang điểm.

Linh đứng sau bà ta, nhưng bà ta không thấy cô. Bà Thúy nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

“Mày già rồi, Thúy.” Một giọng nói vang lên trong đầu bà ta. “Mày xấu xí. Mày yếu đuối. Mày không còn kiểm soát được gì nữa.”

Bà Thúy quăng cây son môi đi. Bà ta lao ra khỏi nhà, điên cuồng.

Bà ta lái xe đến nhà hàng chính. Bà ta không mắng nhân viên. Bà ta mắng thẳng những người đầu bếp. Bà ta xông vào nhà bếp, đập phá mọi thứ, la hét rằng tất cả thức ăn đều có “mùi đất chết”, rằng họ đang đầu độc khách hàng.

Bà ta bị bắt.

Hàng loạt sự kiện nối tiếp nhau diễn ra trong vòng ba ngày.

Không phải tai nạn.

Mà là những quyết định sai lầm, ngu xuẩn, điên rồ, được thúc đẩy bởi sự tham lam và sự tự hủy diệt đã ngấm vào máu gia tộc Nguyễn.

Ông Khôi ly hôn, gây ra một cuộc chiến pháp lý tốn kém. Dự án xây dựng trọng điểm bị đình trệ vì mất vốn. Tập đoàn Nguyễn Phát đứng trước bờ vực phá sản.

Bà Thúy bị đưa vào bệnh viện tâm thần sau vụ việc ở nhà hàng. Chuỗi nhà hàng bị niêm phong vì mất vệ sinh và bà ta bị cáo buộc lạm dụng nhân viên.

Các chi nhánh khác của gia tộc cũng không thoát.

Họ bắt đầu tố cáo lẫn nhau. Họ đổ lỗi cho nhau. Họ lục lọi hồ sơ, tìm ra những gian lận từ thời Tổ Phụ để hãm hại nhau.

Gia tộc Nguyễn tự tay xé nát đế chế của chính mình.

Linh không làm gì cả. Cô chỉ ngồi trong phòng thờ. Cô chỉ cần lắng nghe. Lắng nghe những âm thanh của sự sụp đổ.

Cô đang “hút” năng lượng từ sự đổ vỡ đó.

Năng lượng của Tổ Phụ không còn là máu thịt của người thợ. Năng lượng mới của Linh là sự tuyệt vọng, sự tan rã, sự sụp đổ của một gia tộc. Nó là một loại hiến tế tinh vi, hiện đại hơn.

Căn nhà Nguyễn Phát không bị cháy. Nó vẫn còn đó. Nhưng không có ai dám bước vào.

Một tuần sau, Linh bước ra khỏi căn biệt thự.

Cô đã mặc một chiếc áo dài trắng đơn giản, không trang sức. Cô điềm tĩnh, thanh thản.

Nhưng ánh mắt cô thì không.

Cô không còn là Linh, cô là một chủ nhân quyền lực.

Linh bước đến chỗ Thầy Lâm và Ông Phát được chôn cất.

Cô đào một cái hố nhỏ bên cạnh mộ Ông Phát. Cô lấy chiếc điện thoại cũ của Ông Phát, thứ mà cảnh sát đã bỏ qua khi khám xét hiện trường.

Cô đặt chiếc điện thoại vào hố.

“Ông sẽ luôn ở đây.” Linh thì thầm. “Ông sẽ thấy sự sụp đổ của mình.”

Cô lấp đất lại.

Cô nhìn Thầy Lâm. “Ông đã giải thoát linh hồn của tôi. Giờ đây, tôi đã giải thoát chính tôi khỏi sự yếu đuối.”

Linh quay lưng lại với ngọn đồi. Cô đi bộ xuống phố.

Cô không đi tìm công việc mới. Cô đi đến một tòa nhà cũ kỹ, đổ nát ở trung tâm thành phố.

Tòa nhà đó là tài sản cuối cùng, vô giá trị, của gia tộc Nguyễn. Nó đã bị bỏ hoang hàng chục năm.

Linh mua nó bằng một khoản tiền tượng trưng, từ một ngân hàng đang phát mại tài sản của tập đoàn Nguyễn Phát.

Cô đứng trước tòa nhà cũ.

Đây sẽ là nơi cô tạo ra “Bùa Giữ Mộ” mới.

Một Bùa Giữ Mộ hiện đại, không cần máu. Chỉ cần sự thao túng.

Sự ám ảnh không phải là Tổ Phụ. Sự ám ảnh là ý niệm về quyền lực.

Linh bước vào tòa nhà. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi cô.

Cô cảm nhận được. Sự đói khát.

Quyền lực của Tổ Phụ đã bị hấp thụ. Giờ đây, nó cần được nuôi liên tục.

Cô cần một dòng chảy ổn định của sự đổ vỡ.

Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy phố xá nhộn nhịp.

Cô mỉm cười.

“Nào.” Cô thì thầm. “Hãy xem chúng ta sẽ xây dựng lại giao kèo này như thế nào.”

Tòa nhà cũ kỹ, đổ nát mà Linh đã mua nằm ngay trung tâm, nhưng lại bị lãng quên giữa những kiến trúc chọc trời mới. Nó là một vết thương trong lòng thành phố, một khối bê tông xám xịt bị bao phủ bởi rêu phong và những mảnh kính vỡ.

Linh đứng trong căn phòng rộng nhất trên tầng cao nhất. Căn phòng trống rỗng, bụi bặm, nhưng lại có một lợi thế vô giá: tầm nhìn bao quát toàn bộ trung tâm tài chính và thương mại của thành phố.

Đây là nơi “Bùa Giữ Mộ” mới sẽ được đặt.

Cái ác cổ xưa của Tổ Phụ cần máu và đất. Cái ác mới của Linh cần những thứ trừu tượng hơn: thông tin, niềm tin, và sự sụp đổ kinh tế.

Linh không cần đồ nghề. Cô chỉ cần một chiếc máy tính xách tay cũ, một đường truyền internet, và một bộ hồ sơ đơn giản.

Nhiệm vụ đầu tiên của cô là tạo ra một “giao kèo” mới.

Cô không dùng kinh văn. Cô dùng luật pháp.

Linh đăng ký một tổ chức phi lợi nhuận mang tên “Tổ chức Cứu trợ và Khôi phục Di sản” (HRO).

Cái tên nghe có vẻ cao thượng. Mục đích chính thức là mua lại và trùng tu những di sản bị bỏ hoang, tạo ra không gian công cộng cho người nghèo và người vô gia cư. Mọi người đều hoan nghênh.

Nhưng đó chỉ là vỏ bọc.

Mục đích thực sự của HRO là thu thập “Dòng chảy Đổ vỡ”.

Linh bắt đầu tìm kiếm. Cô không tìm những linh hồn bị giam cầm. Cô tìm những doanh nghiệp đang trên bờ vực phá sản, những tài sản bị tịch thu, những cuộc đời bị hủy hoại do nợ nần.

Cô đã hấp thụ được quyền năng của Tổ Phụ: Khả năng điều khiển sự tham lam và sự tự hủy diệt.

Tổ Phụ chỉ giới hạn quyền năng này trong gia tộc Nguyễn. Linh mở rộng nó ra toàn bộ thành phố.

1. Thiết Lập “Lưới Hút Sinh Khí”

Linh bắt đầu bằng cách điều khiển những vụ án nhỏ.

Cô tìm kiếm một công ty bất động sản nhỏ, đang nợ nần chồng chất. Giám đốc công ty là ông Tùng, một người đàn ông tham vọng nhưng yếu đuối. Ông ta đang cố gắng bán tháo một dự án nhà ở xã hội bị trì hoãn để trả nợ.

Linh không gặp ông Tùng. Cô chỉ cần truy cập vào hệ thống ngân hàng và thị trường chứng khoán.

Cô tạo ra một “ảo ảnh” tinh vi: tin tức giả về một cuộc điều tra nội bộ đang nhắm vào ông Tùng và dự án của ông ta. Tin tức này không được lan truyền rộng rãi. Nó chỉ xuất hiện trong email, trong các báo cáo nội bộ mà chỉ những đối tác thân cận nhất của ông Tùng mới thấy.

Nỗi sợ hãi lập tức bùng lên.

Ông Tùng, trong cơn hoảng loạn, thay vì cố gắng hoàn thiện dự án để chứng minh sự trong sạch, lại quyết định rút vốn ra khỏi thị trường. Ông ta sợ mất tất cả.

Hành động rút vốn này đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền.

Các nhà thầu nhỏ, không được thanh toán, bắt đầu đình công. Công nhân mất việc. Dự án nhà ở xã hội sụp đổ. Hàng trăm gia đình mất tiền đặt cọc.

Linh không phải là người trực tiếp gây ra sự sụp đổ. Cô chỉ là người thúc đẩy nó. Cô dùng nỗi sợ hãi và sự tham lam để khiến người ta tự hủy diệt chính mình.

Sự tuyệt vọng của hàng trăm gia đình mất nhà, sự giận dữ của các nhà thầu bị phá sản, sự hổ thẹn của ông Tùng khi mất tất cả…

Tất cả những cảm xúc tiêu cực đó không tan biến. Chúng trở thành “Dòng chảy Đổ vỡ”.

Linh, ngồi trong căn phòng tối, cảm nhận được nó. Đó là một cảm giác ấm áp, mạnh mẽ. Giống như một cái dạ dày đang được lấp đầy.

Tổ Phụ chỉ cần 49 linh hồn để sống. Linh cần hàng ngàn sự sụp đổ.

Cô bắt đầu thu thập những “dòng chảy” này.

2. Xây Dựng “Ngôi Mộ” Mới

Tòa nhà cũ kỹ là “Ngôi Mộ” của cô.

Linh dùng tiền quyên góp cho HRO để mua lại các công ty phá sản, các dự án bất động sản chết.

Cô không xây dựng lại chúng. Cô giữ chúng nguyên trạng.

Một tòa nhà cao tầng bị bỏ hoang. Một khu chung cư bị ngưng xây dựng. Một nhà máy cũ nát.

Những nơi này không còn là tài sản. Chúng là những “vật chứa oán hận”. Mỗi tấc bê tông, mỗi cây thép gỉ sét đều mang theo câu chuyện về sự phá sản, sự thất vọng, và sự tuyệt vọng.

Linh biến HRO thành một “người thu mua rác rưởi” khổng lồ, mua lại nỗi đau của thành phố.

Hàng trăm “vật chứa oán hận” được Linh mua lại. Cô không cần đến đó. Cô chỉ cần biết chúng ở đâu.

Tất cả các “vật chứa” này đều được kết nối vô hình với tòa nhà trung tâm, nơi Linh đặt “Bùa Giữ Mộ” của mình.

Bùa Giữ Mộ của Linh không phải là lá bùa trên đá. Nó là một mô hình kinh tế – xã hội tàn nhẫn.

Nó hoạt động như sau:

  • Vòng Hút: Linh tạo ra sự bất ổn kinh tế ở một khu vực (ví dụ: khu nhà ở).
  • Vòng Phân Tán: Năng lượng đổ vỡ được hút về tòa nhà trung tâm. Cô dùng một phần năng lượng này để “thổi phồng” giá trị của một lĩnh vực khác (ví dụ: thị trường chứng khoán công nghệ).
  • Vòng Thu Hút Tham Lam: Mọi người thấy thị trường công nghệ đang bùng nổ, họ đầu tư vào đó, bị cuốn vào cơn sốt làm giàu.
  • Vòng Đổ Vỡ Mới: Khi Linh đã no đủ năng lượng, cô rút lui. Thị trường công nghệ sụp đổ, tạo ra một “Dòng chảy Đổ vỡ” mới và lớn hơn.

Cứ thế, Linh tạo ra những cơn sóng thần kinh tế, hút cạn sinh khí từ sự thịnh vượng giả tạo và sự sụp đổ thực tế.

Cô đã trở thành “Vị Thần Thị Trường”.

3. Cuộc Gặp Với Cái Bóng Của Quá Khứ

Sau hai năm, Linh đã trở thành một thế lực ngầm.

HRO của cô được ca ngợi là một tổ chức nhân đạo bí ẩn. Không ai biết mặt Chủ tịch của HRO. Họ chỉ biết rằng khi HRO mua lại một tài sản sụp đổ, điều đó thường là dấu hiệu cho một chu kỳ thịnh vượng mới sắp bắt đầu.

Linh không ra khỏi căn phòng. Cô đã quen với bóng tối và sự tĩnh lặng.

Nhưng một ngày, có khách.

Một người đàn ông đứng trước cửa căn phòng tối, không gõ. Anh ta chỉ đứng đó.

Linh cảm nhận được sự hiện diện của anh ta. Mặc dù anh ta không có quyền năng, nhưng anh ta mang theo một luồng khí mà cô đã quen thuộc: Mùi của sự hối hận và sự tu hành.

Anh ta là một thầy pháp.

“Vào đi.” Linh nói, giọng cô không còn là giọng cô gái bị hiến tế nữa. Nó là giọng nói của một nữ thần lạnh lùng.

Người đàn ông bước vào. Anh ta trẻ hơn Thầy Lâm, khoảng ba mươi tuổi. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, không phải áo cà sa, nhưng tay anh ta cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Chiếc chuông tương tự như của Thầy Lâm.

“Chào cô Linh.” Người đàn ông nói. Anh ta không sợ hãi, nhưng anh ta tôn kính. “Tôi là Dũng. Đệ tử của An. Cháu nội nuôi của Thầy Lâm.”

Linh không ngạc nhiên. Thầy Lâm đã chết, nhưng cái ác của sư phụ ông, và sự hối lỗi của ông, không bao giờ biến mất.

“Thầy Lâm không có con.” Linh nói.

“Vâng. Nhưng ông ấy có một linh hồn.” Dũng đáp. “An đã không siêu thoát. Anh ấy bị mắc kẹt ở giữa. Anh ấy… đã ở lại với Thầy Lâm. Và khi Thầy Lâm chết, An đã gửi tôi đến đây.”

“Gửi anh đến đây để làm gì? Để phong ấn tôi sao?” Linh cười khẩy.

Dũng lắc đầu. “Không. Tôi không đủ sức. Và tôi không dám. Tôi đến đây để hỏi cô một câu.”

“Hỏi đi.”

“Cô đã giải thoát 49 linh hồn. Đó là hành động cao thượng. Nhưng bây giờ… cô đang giam cầm hàng ngàn linh hồn khác bằng nỗi sợ hãi và sự tham lam. Cô đã trở thành Tổ Phụ mới. Cô đang Nuôi cái ác. Cô đã học được gì từ Thầy Lâm?”

Linh đứng dậy. Cô bước ra chỗ cửa sổ, nơi ánh nắng chiều cuối cùng đang rọi vào. Cô quay lại nhìn Dũng.

“Tôi học được rằng Phong ấn là Sự Lừa dối.” Linh nói, giọng cô tràn đầy quyền năng. “Thầy Lâm đã lừa dối chính mình. Sư phụ ông đã lừa dối cả thế giới. Họ dùng phong ấn để giữ cái ác ngủ quên, và trong khi nó ngủ, họ nhắm mắt làm ngơ trước sự đau khổ mà nó gây ra.”

Cô chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi hàng triệu ánh đèn đang bắt đầu thắp sáng.

“Anh nhìn xem. Thành phố này, nó là một phiên bản lớn hơn của Ngôi Mộ cũ. Người ta đang tự giam cầm mình trong nợ nần, trong sự đố kỵ, trong nỗi sợ hãi bị tụt lại. Họ tự hiến tế mình cho tiền bạc. Tôi không làm gì cả. Tôi chỉ Thúc đẩy.”

“Đó không phải là sự giải thoát.” Dũng nói, giọng anh ta nhỏ lại, đầy thất vọng. “Đó là sự trừng phạt vĩnh cửu.”

Linh bước tới, đặt tay lên vai Dũng. Dòng năng lượng lạnh lẽo từ cô khiến Dũng rùng mình.

“Thầy Lâm đã chọn cái chết để Giải Thoát sự ràng buộc. Tôi chọn sự sống để Kiểm Soát sự ràng buộc. Đó là bài học của tôi.”

Cô buông Dũng ra. “Anh hãy về đi. Tôi không cần đối thủ. Tôi cần những kẻ tu hành như anh để giữ cho thế giới này tin rằng còn có thứ để cứu.”

Dũng lùi lại. Anh ta nhìn Linh, rồi nhìn chiếc chuông đồng trong tay. Anh ta lắc đầu. Anh ta biết, anh ta không thể chiến thắng cô. Linh là một sự phản chiếu, một hậu quả của sự thất bại của cả Thầy Lâm và sư phụ ông.

“Tôi sẽ quay lại.” Dũng nói, giọng anh ta không còn sự tôn kính, mà là một lời thề. “Và lần đó, tôi sẽ mang theo cả An.”

Linh cười, một nụ cười rạng rỡ, nhưng lại lạnh lùng đến xương tủy. “Tôi chờ. Nhưng khi anh quay lại, hãy mang theo một thứ khác. Hãy mang theo Giải Pháp thực sự. Đừng mang theo ‘phong ấn’ nữa.”

Dũng quay lưng bỏ đi.

Linh đứng đó, nhìn theo cái bóng của anh ta tan biến trong ánh đèn thành phố.

Cô đã chiến thắng.

Cô đã trở thành cái ác cần thiết. Cái ác mà người ta không bao giờ có thể phong ấn được. Bởi vì, cái ác của cô không phải là một thực thể ma quỷ. Nó là Chính Sự Tồn Tại Của Xã Hội Hiện Đại.

Cô không cần máu. Cô cần sự sụp đổ.

Và thành phố này, với sự tham lam và tự hủy diệt không bao giờ cạn, sẽ là Ngôi Mộ Vĩnh Cửu của cô.

Cô ngồi xuống chiếc ghế cũ. Căn phòng tối, nhưng cô cảm thấy mình là trung tâm của mọi ánh sáng.

Linh nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được. Sự đói khát.

Cô mở máy tính lên. Hàng loạt tin tức về một vụ bê bối tài chính lớn đang nổ ra ở châu Á.

“À ơi…” Linh thì thầm, giọng cô mang theo sự an ủi rợn người.

Cô bắt đầu gõ.

“Gió đưa cây cải về trời…”

Cô không phải đang viết code. Cô đang viết một lời nguyền mới, một lời nguyền bằng những con số, những cổ phiếu.

“Rau răm ở lại…”

Nỗi đau của người khác giờ đây là nguồn sống của cô.

“Chịu đời đắng cay…”

Và Linh biết, cô sẽ không bao giờ đói nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Facebook Twitter Instagram Linkedin Youtube